Image default
Luận Giải & Nghiên Cứu Phật Học

Hai Người Chính Là Hai Mình – Pháp Tắc Nhân Quả

Hoà thượng Tuyên Hóa từng dạy rằng chủ trương cũng giống như những thứ chủ khác – mỗi suy nghĩ, mỗi ý định đều có sức mạnh tạo tác nghiệp. Truyền thống Phật giáo Tây Tạng có một loại chủ trương rất đặc biệt: chỉ cần niệm trong bảy ngày là có thể khiến người khác chết được. Tuy nhiên, sức mạnh của chủ trương không nằm ở chứng năng siêu natural, mà nằm ở quy luật nhân quả tự nhiên mà Đức Phật đã giáo lý.

Không phải tất cả chủ trương đều gây hại – có những chủ trương mang lại lợi ích cho người khác. Chủ trương muốn gây hại được gọi là chủ trương xấu, và nó tuân theo một quy luật cơ bản: khi gây hại cho người khác, rồi sẽ phải chịu hậu quả từ chính những hành động đó. Đây là nội dung chính của pháp tắc nhân quả – một trong những nguyên lý sâu sắc nhất của Phật giáo.

Câu Chuyện Thầy Đoán Quẻ Linh Diệu

Xưa kia ở Trung Hoa có một vị chuyên môn đoán quẻ và toán mạng, được nhiều người tôn trọng vì sự linh diệu của những lời dự báo. Điều kỳ lạ là những dự đoán của ông này luôn chính xác, khiến mọi người tò mò về bí mật đằng sau. Câu trả lời mà ông ấy tiết lộ khá bất ngờ: ông không phải có năng lực siêu nhiên, mà là nhờ một vị tiên giúp đỡ.

Theo ông ấy, vị tiên này mỗi năm đều cần một đứa bé trai và một đứa bé gái để ăn thịt, do đó ông đã tìm cách chuẩn bị sẵn. Năm đó, ông vị toán mạng này tìm được một đứa bé gái sống tại nhà thường được dạy niệm Quán Thế Âm Bồ Tát từ nhỏ. Đúng lúc vị tiên sắp tấn công, khi khoảnh khắc nguy kịp nhất, đứa bé liền niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm một cách tự nhiên. Một điều kỳ lạ xảy ra: từ mắt vị tiên phát ra hai luồng ánh sáng chiếu thẳng vào người bé, và từ miệng đứa bé cũng phát ra ánh sáng đối xứng lại.

Sức mạnh của niệm Quán Thế Âm Bồ Tát bảo vệ trẻ em khỏi điều gặpSức mạnh của niệm Quán Thế Âm Bồ Tát bảo vệ trẻ em khỏi điều gặp

Đứa bé cảm thấy có cái gì rất lớn từ trên nóc nhà rơi xuống, sợ hãi kêu lên. Đúng lúc đó, bên ngoài có một vị quan đi tuần đêm vừa tới, nghe thấy tiếng con nít khóc cầu cứu. Vị quan nhanh chóng phá cửa xông vào, phát hiện xác một con đại mang xà loại Ma-hầu-la-già (Maharaga) nằm trong nhà. Sự kỳ diệu này không phải ngẫu nhiên – nó là kết quả của tâm niệm chân thành kết hợp với những hành động từ quá khứ của đứa bé.

Kẻ Lừa Đảo Và Quả Báo Của Chính Mình

Vị toán mạng bị bắt giam và bị thẩm vấn: “Tại sao bạn lại chọn đứa bé này?” Ông ta trả lời: “Tôi được một vị tiên giúp tôi bộ toán, vị tiên này mỗi năm phải ăn một bé trai và một bé gái. Mấy năm nay tôi đều như vậy, nhờ thế vị tiên giúp tôi bộ toán rất linh nghiêm, kiếm được rất nhiều tiền.”

Kết quả là vị toán mạng bị luật pháp truy tố và chết tại nhà tù. Câu chuyện này cho chúng ta một bài học quan trọng: chủ trương xấu, thuốc độc muốn hại đến thân thể người khác, nhờ sức niệm Quán Âm, người bị hại lại gánh chịu quả báo. Quy luật này rõ ràng và công bằng – không ai thoát khỏi được, cho dù là thần tiên hay con người.

Hai Người Chính Là Hai Mình – Ý Nghĩa Sâu Sắc

Trong giáo lý Phật học, có một nguyên lý sâu sắc rất ít người hiểu đúng. Câu “Người gây lại gánh chịu” được Tổ Đông Pha sửa lại thành “Hai bên đều vô sự”, nhưng đây không phải sự sửa đổi chính xác của giáo lý Phật. Tổ Đông Pha có ý là vì Phật giáo quá nhấn mạnh tính từ bi, nên nếu nói “người gây lại gánh chịu” sẽ không giống với tâm từ bi. Tuy nhiên, ý kiến này chứa đựng sai lầm về hiểu biết nhân quả.

Phật giáo dạy rằng chúng ta phải giữ giới sát, phóng sanh, nhưng cũng phải trừ ác để đạt được an lạc. Trừ ác không phải là làm hại người khác mà vô dư, mà là dùng tâm từ bi để giáo hoá. Nếu chúng ta không trừ ác, những kẻ xấu sẽ tiếp tục làm hại những người lành. Nhưng nếu chúng ta trừ ác một cách công bằng, để những kẻ ác tự nhận lấy quả báo của chính họ, điều đó không phải là thiếu từ bi.

Giả sử chúng ta cho phép những kẻ ác thoát khỏi hậu quả, hay dùng thuốc độc để hại mà không bị hậu quả gì, thì chúng ta không phải là khuyến khích họ tiếp tục làm ác sao? Kẻ ác không bị trừng phạt bởi chúng ta, nhưng vẫn có ý định muốn hại người khác. Khi họ không thể hại được người này thì sẽ tìm cách hại người khác. Người khác đó nếu không biết niệm Bồ Tát Quán Thế Âm thì có thể bị chết, nhưng nếu biết niệm thì tất nhiên họ sẽ được bảo vệ.

Pháp Tắc Nhân Quả – Công Bằng Tuyệt Đối

Tuy vậy, những người không biết niệm Bồ Tát Quán Thế Âm lại rất nhiều. Do đó, nói “hai bên đều vô sự” là không chính xác. Đúng ra phải nói “người gây lại gánh chịu” mới đúng với giáo lý. Phải khiến cho kẻ ác tự nhận lấy quả báo của chính họ – những người gây hại sẽ chịu một phần khó khăn, để từ đó họ tự biết rằng hành động xấu không có kết quả tốt, từ sau sẽ không dám hại người nữa.

Pháp tắc nhân quả không phải là trừng phạt độc đoán hay thiếu từ bi. Nó là một quy luật tự nhiên mà Đức Phật đã khám phá và giáo lý cho chúng ta. Khi hiểu rõ pháp tắc này, chúng ta sẽ tự nhiên không dám làm xấu, không dám gây hại, vì biết rằng mọi hành động xấu sẽ trở lại với chính mình. Đây chính là ý nghĩa của “hai người chính là hai mình” – không ai thoát khỏi quả báo của những gì họ đã gieo, dù là được bao nhiêu thần tiên bảo trợ hay có bao nhiêu mưu kế tinh vi.

Từ hai câu chuyện trên, chúng ta thấy rõ: người đoán quẻ kiếm tiền từ việc hại trẻ em cuối cùng bị luật pháp trừng phạt, còn đứa bé được bảo vệ bởi niệm Phật. Không phải vì vị tiên có sức mạnh lớn hơn, mà vì pháp tắc nhân quả là công bằng tuyệt đối – mỗi hành động đều có quả báo tương ứng, không có ngoại lệ nào.


Trích Quán Thế Âm Bồ Tát Phổ Môn Phẩm Lược Giảng – Hoà Thượng Tuyên Hóa

Related posts

Tính Bình Đẳng của Bát Kính Pháp: Nền Tảng Tâm Linh của Phật Giáo

Administrator

Đức Phật Cứu Thành Tỳ Xá Ly Khỏi Đại Dịch – Giáo Lý Về Nhân Quả Tập Thể Và Uy Lực Tam Bảo

Administrator

Sám Hối Trong Phật Giáo: Nghi Thức, Phương Pháp Và Ứng Dụng Tu Tập (Phần 3)

Administrator